Dạo này rất nhiều chuyện tôi bực mình với em. Mà ko biết làm thế nào để nói được em cả. Em đang vào độ tuổi ẩm ương, lấc ca lấc cấc, nhiều lúc tôi chỉ muốn đập cho em 1 phát. Tôi không hoàn hảo, nhưng tôi có thể hướng dẫn và uốn nắn em tốt hơn, thay vì “lo thân mình cho xong đi” để mà “chẳng biết lo cho em gì cả” (?????)
Nhiều lúc em hư, người ta nhìn vào nói em đã đành. Nhưng sẽ có lúc người ta quay ra nói cả bố mẹ của em và tôi. Những “không nói được em” với “không biết dạy”. Tôi bực lắm. Tôi hiểu bố mẹ tôi ở một mức nào đó. Em được bố mẹ chăm từ lúc lọt lòng, nên có lẽ em gắn bó hơn với bố mẹ theo một cách nào đó. Gần gũi hơn tôi. Thế nhưng cũng có nghĩa là em được họ nuông chiều quá.
Nói cách khác, bố mẹ tin em quá. Họ tin em nhiều đến nỗi sẵn sàng làm tất cả để bảo vệ em khỏi các dao kéo búa rìu.
Tôi gần em hơn bố mẹ, tôi biết, thế nhưng nhiều lúc tôi không nói được thì tôi bất lực.
Học hành là việc quan trọng, thi cử đến đít mà em vẫn cứ nhơn nhơn. Điện thoại, nghe nhạc, chat chit. Em có quá nhiều thứ để phân tâm. Tôi nói thì em cứ nghinh mặt lên. Chẳng nhẽ tôi lại tẩn cho em vài cái. Mà với cái tính sân si của em, thì chỉ làm cho mọi việc trở nên căng thẳng.
Tôi đã từng qua tuổi của em nên tôi hiểu. Ở tuổi của em tôi cũng mơ mộng, cũng có thứ để phân tâm (tuy do điều kiện hoàn cảnh nên ít hơn em bây giờ). Nhưng hồi đó tôi còn biết sợ nên lo học. Em thì cứ nhởn nhơ. Việc gì vô lo vô nghĩ thì được, chứ thế này thì chết….
Chúng ta cách tuổi nhau quá, nên nhiều khi chỉ có tâm sự một chiều. Tôi có thể nghe em. Nhưng những vấn đề của tôi tôi lại không giãi bày với em được. Lắm lúc tôi cần lời khuyên tôi cứ phải loay hoay đi tìm lời giải cho chính mình.
Thế cũng tốt cho tôi phải không em?
Entry đầu tiên tôi viết cho em.
Tôi đang rất muốn tẩn em một trận…
