Monthly Archives: January 2012

Scared as hell

Scared as hell

Vật vã không ngủ được

Thấy lo lắng cho chính – bản – thân – mình. Ruột gan lộn tùng phèo.
Từ ngày mai, mình sẽ ép bản thân vào một cuộc chiến đấu thực sự :( Phải tạo ra một nguồn cảm hứng nào đó mà lao đầu vào.

Mình đã nghĩ đến 10mil bỏ vào đó, cái mà khiến mình đâm lao rồi bám theo lao bay vun vút, nhưng có tránh khỏi cảm giác chán chường đâu :(

Mình rât là buồn và khó chịu đấy >”"”<

Mùng 2 Tết

Mùng 2 Tết

Sáng mùng 2 của cái Tết cập rập
Dạo này mình hay bị mất ngủ thế nhỉ. Cả ngày chạy qua chạy lại cũng mệt. Thế mà lên giường cứ trằn trọc ấy :( Bệnh tuổi già rồi, soi gương thấy mình già thật rồi :( cái sắc vốn đã chả có nay còn tồi tệ hơn :((

Gì nhỉ
Từ đêm giao thừa uống rượu Scotch. Rượu mạnh, người cứ ngùn ngụt bốc lửa. Ấm ơi là ấm, mà say =)) cái say khó kiểm soát. Lúc tỉnh, như kiểu giật mình tỉnh dậy sau khi ngủ gật. Thì thấy vừa thương “nạn nhân” vừa buồn cười chính mình.

Mình muốn mổ cái u nang quá :( dạo gần đây thỉnh thoảng nó lại hành mình :( khó chịu quá :(

Đầu năm lại vô tình bị té nước
Sẽ là một năm nhiều may mắn với mình phải không :)

Nhớ ông quá
2 năm rồi đấy
Lúc nào lên bà cũng có cảm giác ông ngồi đó, rồi lại đi lại trong nhà. Vào lục tủ, tìm ví. Dúi vào tay cháu gái ít tiền của đồng lương hưu còi cọc, bảo cháu giữ lấy mà uống nước…
Năm nay cháu vừa mừng tuổi bà đấy.
Tiếc là cháu không có dịp được đặt vào tay ông tiền lì xì, để thấy ông cười xòa, nói chẳng thành tiếng “Bố cô!”
Cứ mỗi lần nhìn ảnh ông trên bàn thờ cháu toàn phải quay đi chỗ khác thôi.

Cháu nhớ ông lắm…
3 ngày nữa là đến ngày giỗ lần thứ 2 của ông rồi đấy.

Mọi thứ vẫn cứ hối hả trôi
Cháu chỉ là người cố chạm lại những hình ảnh còn đọng lại.

Nhớ quá….

Là đêm…

Là đêm…

Đêm rồi
Chập chờn khó ngủ thế.
Từ hôm qua đến giờ mình chẳng được ngon giấc, cả ngày cứ chập chà chập chờn. Mệt í.
Không ngủ được mà nằm một chỗ, thả rông suy nghĩ, cứ miên man miên man.
Tự dưng thấy buồn.
Và cô quạnh quá.

Có cái gì cứ ầng ậc, muốn trào ra khóe mắt.
Thôi thì dậy.
Mà, hôm nay mình giỏi lắm. Không để “đứa” nào ra khỏi mắt mình để trào ra ngoài cả.
Be strong be strong

Ừ giờ
Ngồi một mình
Gặm nhấm cái nỗi buồn
Giá mà giờ có một bờ vai để tựa vào, hay một cái ôm bất ngờ từ phía sau lưng nhỉ.
Chắc sẽ bình yên lắm.

Mà thôi, hoang tưởng thế. 2 rưỡi sáng rồi =)) có đôi tay thò ra ôm lấy mình chắc mình sợ chết đứng luôn mất. Mà nếu có thì đã không phải ngồi tìm máy tính mà ước thế này í T__T

Lúc thấy bình yên là lúc buồn nhất…

Giờ này của một lần mất ngủ tiếp theo, liệu sẽ có người bên mình chứ….

Kaboom </3

Kaboom </3

Tự nhiên buột mồm nói với chị “sao mà lận đận chị nhỉ”…
Chị cười.
So với chị thì từ đấy với em cũng chỉ như một đứa trẻ, vò đầu bứt tai tìm từ ngữ, để xoa dịu những cảm giác mình hiện có trong lòng.

Dear my Mr. Right,
Vấn đề luôn diễn ra theo 2 chiều. Về phía mình, là Miss Wrong, thì không được nhìn mọi việc tiêu cực quá này, lúc thì phải có sự thỏa hiệp với những lời đùa quá trớn này. Lúc thì phải dẹp hết cảm xúc của mình vì những lời nói (nửa đùa nửa thật) và rất thô, để mà nhoẻn một nụ cười cho êm ấm một ngày. Như thế giải quyết được cái gì???

Như một quả bóng, tích nhiều, sẽ có ngày nó bị nổ ra.

Và mình sẵn sàng bị nổ bất cứ lúc nào…

Nói chuyện với người X
Mong đến một ngày em trở thành người-thực-sự-quan-trọng.
Người X bảo, với cái nhìn đó, mình chỉ đang cảm nhận với một cái tự ái của trẻ con, chưa phải nhìn thẳng và đối diện vào vấn đề, và đừng dễ thỏa hiệp.
Ừ thì tự ái trẻ con.
Cơ mà cái tự ái có lúc phải trỗi dậy khi mà bản thân bị coi thường chứ.

Chị hát mình nghe câu
‎”Vậy thôi anh cho em đi về nơi em chưa bắt đầu
Nơi mà em khi chưa quen anh, anh thấy em vui hơn nhiều”

Thế đấy…

Đã có chợ hoa Hàng Lược rồi đấy :x năm nào mình cũng đi và mua về ít hoa bất tử. Hehe. Mình nên đi vào hôm nào đây nhỉ :X

Khi ta đi qua nhau….Sẽ còn lại gì

Khi ta đi qua nhau….Sẽ còn lại gì

Khi ta đi qua nhau….Sẽ còn lại gì hả em?

Nếu bạn thực sự yêu một người, đừng rời bỏ anh/cô ấy. Không bao giờ rời bỏ. Bởi vì có thể bạn không biết được, tình yêu đó có ý nghĩa thế nào với người ấy đâu. Đôi khi nó có giá của cả một mạng người. Hãy trân trọng và giữ gìn tình yêu của mình. Chiến đấu vì nó. Và bạn sẽ không bao giờ hối hận. 

Tôi thích câu nói này:Lá lìa cành vì gió cuốn lá đi hay vì cây không giữ lá lại??? 

Tôi vẫn nghe đời gọi tình yêu là duyên và nợ. Bật cười, duyên hay nợ? Nếu gọi yêu nhau là “duyên số” thì số phận đã đặt vào tay, vậy là tự nhiên có mà không cần vun vén sao? Nếu gọi yêu nhau là “nợ” thì tình yêu cốt lõi cũng chỉ là chi trả chứ không còn là cảm xúc. Ví von thế, để làm gì kia chứ? 

Tôi yêu em, không phải do duyên số, em tìm đến tôi và tôi cũng vậy. Mình đến bên nhau như lẽ tự nhiên của hai trái tim không ràng buộc. Em tháo từng mối chỉ kỷ niệm cho tôi yên bình. Thế đã đủ chưa? 

Tôi vẫn nghe đời chia tình yêu thành những giai đoạn riêng rẽ. Khi say, “khi cuồng”(có thể gọi nóng bỏng chăng), khi bình ổn và khi chán ngán nhau và rồi sẽ có khi tình yêu hóa thành cái nghĩa yêu đương để giữ tay nhau không rời. Mình đã qua khi say, khi cuồng chưa em? Để khi cảm thấy bản thân cứ nhàn nhạt và nỗi lo sợ sự bay nhảy kéo phăng ta ra khỏi nhau. 

Tôi vẫn nghe đời giáo huấn về sự thủy chung và tin tưởng. Buồn cười; Có người bước đến bên anh, nói rằng yêu anh, thế thì đã sao? Có người bước đến bên tôi, nói rằng yêu tôi, thế thì đã sao? Tôi không thử, vì vốn tình yêu không dành cho phép thử. Sự đáng trân trọng của mỗi con người là biết con đường mình đang đi, và biết trái tim đa cảm kia chẳng dễ tìm được bến đỗ. Tự tìm cho mình chút hào nhoáng phút chốc của một kẻ có sức hút để trọn đời nay đây mai đó ư. Em ah, tôi không phải kẻ tham lam dại dột. 


Khi một người tiến đến và tôi biết lùi lại. Em biết không, vì em hiểu tôi cần em hơn một vòng tay thật thoáng qua những lúc này. Khoảng cách, chỉ là cái cớ cho sự thay đổi. Tôi, không phải vậy. 

Tôi vẫn nghe đời huyên thuyên về sự chia ly, cái giá của nhàm chán và giả dối. Đọng lại trong tôi suốt những tháng năm biết yêu thương (và cả đau khổ…) là tình yêu đong đầy từng giây phút trôi qua. Để còn lại trong mình không phải sự cũ rích mà là vững chắc. Tôi không khám phá một con người mà hiểu về người ấy (và tôi đã thật sự hiểu e chưa~.~). Để hiểu em, tôi học dần sự thứ tha và chấp nhận. Sự lắng nghe và cố gắng. Thuyết giáo “Nhàm chán” trong tình yêu không dành cho tôi. Ai có thể hiểu hết một người để tự cho mình quyền chán họ? 

Em à; Tôi vốn là một kẻ đầy khiếm khuyết nhưng tôi tin mình đủ tự trọng để biết sống hết mình vì một ai đó. Cái nhạt và cái thay đổi chính bản thân vì sợ nhàm chán không phải điều để hâm nóng tình yêu. Tôi cần một người yêu mở lòng cho tôi, để tôi được ân cần, để tôi được yêu chính người đó. Tôi không cần một chú tắc kè biết thay nhiều lớp áo. Hiểu tôi không? 

Tôi vẫn nghe cuộc sống này rên rả những thay lòng và giọt nước mắt của kẻ đến người đi. Tình yêu không phải điều bất biến. Hôm nay, em yêu tôi, ngày mai, chắc gì đã thế? Chẳng phải người ta yêu đương đủ để cưới nhau, và rồi khi tình yêu đã cạn, người ta lại dắt nhau ra tòa để chia tay? Tình yêu, vốn chẳng phải sợi xiềng sợi xích để trói đời ta vào với nhau. Cầm lên được, ắt sẽ bỏ xuống được. Ai chẳng khóc khi tình yêu rời xa mình, nhưng, ai sẽ thay lòng và ai sẽ bước đi khi tình yêu chưa tì vết? Những giữ gìn, những cố gắng há chẳng phải để trái tim sẽ thuộc về nhau thêm một ngày. Và thêm một ngày… thế chẳng phải sẽ là “mãi mãi” sao? 

Buông ra thì dễ. Người ta cứ đến và đi trong đời nhau, để chọn lựa? Khi đến bên nhau, không phải là chọn lựa? Tôi không ép buộc ai yêu tôi, và ai đó cũng không bắt tôi thề thốt tiếng yêu đương. Mình đã chọn được bên nhau. Tình yêu vốn không phải điều chia sẻ được, để quơ tay cho mình có nhiều chọn lựa… vì… tình yêu khi đã bước đi, không thể quay lại nếu nhận ra chọn lựa thứ hai của mình là sai lầm. Tôi đã nói yêu em, và đó là lựa chọn cuối cùng của tôi. Tôi không suy xét xem người con gái khác có yêu tôi nhiều hơn em không, tôi không hỏi xem người con gái ấy có khơi gợi trong tôi cảm xúc hay không? Bởi vì, quan trọng nhất vẫn là, tôi yêu em. 

Phản bội…nghĩa là buông tay nhau ra….quay lưng….và….bước đi…..

Thế thì khi ta đi qua nhau… sẽ còn lại gì hả em?